TOTAL VIEWS_TONG SO KHACH VIENG THAM

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010



HOA KINH

Ta thấy hoa kinh nở rộ vàng ,
Trong mùa Diệu- Pháp- Liên- Hoa sang.
Hoa bay sáng cả trời châu ngọc ,
Rạng- rỡ muôn tầng cõi thế gian.

Ta về đây dưới bóng Phật Đà ,
Nghe tiếng chuông chùa vọng nẽo xa.
Sáu cỏi luân hồi là mấy nẽo?
Mười phương tế độ nở sen toà .

Kinh Vô- Lượng -Thọ từng trang mở ,
Trời Vô- Lượng -Phật phước hoa bay.
Em hãy đếm trên từng trang Kinh mở,
Vô- Lượng- Chúng- Sinh thoát đoạ đày.

Kim- Cang Bát- Nhã là Hoa Phật ,
Là Chân Kinh Ngọc Ý Vàng Lời.
Dẫu có đoạ trần Vô -lượng kiếp ,
Một giây đốn ngộ thoát luân- hồi.

Ta nghe chư Phật về trong nắng ,
Vô- Lượng hào- quang sáng rạng ngời.
Chợt thấy mình xưa Vô- lượng kiếp ,
Theo Thiền- Du- Mục ruổi dong chơi.

dươnglam


TA GẶP EM TỪ VÔ LƯỢNG KIẾP
                

Ta gặp Em từ Vô- lượng- kiếp ,
Và yêu em chẳng biết tự bao giờ.
Em Vô sắc. Vô hình. Vô tướng.
Em Vô Cùng. Vô Tử. Vô Sanh .

Em là Hoa không sắc màu rực rỡ ,
Em là hương không thắm đượm hương nồng.
Bỡi hương sắc rồi cũng vỏ vàng năm tháng,
Thì hương đời còn lại có chi không?

Em là ánh trăng khuya vằng vặc sáng,
Cuộc trăm năm như nước chảy qua cầu.
Trăng vằng vặc soi mình qua cửa sổ ,
Rồi đêm tàn còn lại có chi đâu  ?

Em là áng mây trời bay lơ lững ,
Bay về đâu?  Nào biết về đâu ?
Đời xuôi ngược , trăm phương nghìn hướng,
Mà phương nao giải thoát khỏi luân- hồi?

Đời hư- ảo như bóng mây ,bọt nước ,
Có rồi không như tia chớp lưng trời.
Trong giấc mộng cũng hằng- hà sa số kiếp,
Mà cuộc đời  chỉ một giấc mơ thôi.

Cho nên Em bảo đời này vô nghĩa,
Chẳng có gì mất chẳng có gì còn.
Chỉ có Em đưa Ta vào Đạo  ,
Chỗ Huyền- Vi , Vô -Thỉ  Vô- Chung.

Lời Em dặn Tâm bình- an là Phật ,
Tâm đão- điên ấy Điạ- ngục A-tỳ
Niết- Bàn không là Tây Phương Phật ,
Niết-Bàn nơi mình, Tâm được bình an.

Xin cám ơn một lần đã gặp ,
Một lần yêu Em cho đến bao giờ.
Thiền- Du-Mục đưa Ta về cõi  Giác,
Chở Ta Về Bến- Bãi- Hư -Vô .

dươnglam


_____________________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét