TOTAL VIEWS_TONG SO KHACH VIENG THAM

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

M Ẹ TÔI[5]

M Ẹ TÔI[5]

[Vu lan nhớ MẸ]

5-
 
Thương thân mẹ , cánh cò bay lã
Bắt ốc , mò cua, nấu bát canh
Con ốm mẹ lo từng chén thuốc
Mẹ gầy con chỉ biết loanh quanh... 
Chớp nguồn mưa biển em thương chị
Nắng đục trời trong mẹ nhớ anh
Rồi một ngày nào mưa gió tạnh
Sông hồ bãng lãng dáng mây xanh...

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

M Ẹ TÔI[4]


M Ẹ TÔI[4]



[Vu lan nhớ MẸ]


 4-

Thơ ngây tuổi ấy lòng trong trắng

Dãi nắng dầm sương mẹ gánh gồng

Sáng chợ Hàm Rồng mưa hối hã

Chiều sông Đò Gặp lũ tràn tuông
 

Cũ khoai cũ sắn đời lam lũ

Bữa đói bữa no bụng thất thường

Con mẹ nhìn nhau bao trĩu mến

Cuộc đời như cổ tích ...thân thương...


Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

M Ẹ TÔI [3]

M Ẹ TÔI [3]
 
[Vu lan nhớ MẸ]
 
 

 
3-

Qua sông buổi ấy trời giông bão
Chinh chiến bao năm khói mịt mờ
Đất mẹ đạn cày trơ gốc rạ
Quê nghèo bom xới nát trường xưa
Chim non lìa tổ bay tan tác
Bầy trẻ tha hương lạc bến bờ
Mẹ dắt con về qua xứ ngoại
Nương nhờ cậu mợ những ngày thơ...
 
 

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

M Ẹ TÔI [2]

M Ẹ TÔI
[Vu lan nhớ MẸ]
2-
Ấm lòng con trẻ ngày thơ dại
Vui tuổi ngây ngô được bế bồng
Nắng nhạt thu tàn hoa lạc chợ
Mẹ gầy xuân sắc tuổi long đong
Bốn con bụng lép nằm bên vách
Một mái tranh xiêu vẹo giữa đồng
[Ai giúp đỡ đần ngày gió bão?...
Ai dìu thuyền mẹ lúc qua sông.]


Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

M Ẹ TÔI[1] [Vu lan nhớ MẸ]

M Ẹ TÔI[1]
 
[Vu lan nhớ MẸ]


1-
 
 
Thương mẹ tuổi xuân đã goá chồng
Một mình nuôi nấng cả đàn con
Hạ tàn quanh quẩn bên nương rẩy
Đông lạnh lui cui bếp lữa hồng
Trăng sáng nhà bên vang trẻ gọi
Chuông chiều xóm dưới vọng thu không.
Mẹ ngồi vá áo tay run rẩy
Che lạnh cho con được ấm lòng...

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

Em về chung một chuyến đò sang…



Em về chung một chuyến đò sang…
 
Lâu rồi chẳng ghé lại phuơng nam
Thăm bạn năm xưa - rượu uống tràn
Nốc cạn vầng trăng in đáy cốc
 
 Say hoài giếng mắt đẹp mênh mang...
Sông nào mây biếc xuôi dòng chảy
Bến đó tình xanh mãi đá vàng

      Mong một ngày rồi qua bến đó
Em về chung một chuyến đò sang…
Dương Lam[vophubong]

Hoa đào một cánh vẫn nguyên trinh…

Hoa đào một cánh vẫn nguyên trinh…
 
Cuối trời xin hẹn gặp lại em,
Cho thắm bờ môi mắt hữu tình.
Cho ấm bờ vai ngày tái ngộ,
Cho nồng hương lữa kiếp ba sinh...

Mời em ! Ly nữa…thêm ly nữa !!!
Tình cũ trăm năm …chẳng dễ tìm .
Rượu hết bên nhau - chìm lối mộng,
Hoa đào một cánh vẫn nguyên trinh…
Trich "QUÊ HƯƠNG VÀ TÌNH YÊU"
Dương Lam

 

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

NGƯỜI KHÁCH CŨ


NGƯỜI KHÁCH CŨ


Ta vẫn khách lữ hành ngày tháng cũ,
Hồn rêu phong còn in đậm dấu giày.
...Đã xa lắm của môt thời đạp đất,
Kiếm ngang trời phiêu bạt giữa binh đao!

…Nay dừng lại giữa trời mây non nước,
Còn ai đây ? Mời chén rượu tương phùng!
Núi lặng lẽ ... Ngàn năm trơ vách đá,
Trăng im lìm ... Chờ đợi khách qua sông...

Dương Lam[vophubong] 


Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

BÀI VĂN “0 ĐIỂM” CHẤN ĐỘNG TRUNG QUỐC

BÀI VĂN “0 ĐIỂM” CHẤN ĐỘNG TRUNG QUỐC

* NGUYỄN THÁI NGUYÊN
* Công bằng ở đâu?
Bài văn không thấy tên tác giả mà chỉ có tên người dịch là Tiểu Thiện, đăng trên Đa Chiều. Tuy xuất xứ từ Tứ Xuyên, nhưng đã lan tràn trên mạng xã hội ở Trung Quốc đại lục và cộng đồng người Hoa ở nước ngoài. Tuy bài văn bị điểm 0 nhưng lại là bài văn được cư dân mạng đánh giá đặc biệt xuất sắc. Mời đọc để hiểu thêm nhân tình thế thái của cái “CNXH mang đặc sắc Trung Quốc”.
“Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị Giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.
Báo chí nước nhà cho biết giá bất động sản ở Trung Quốc đã tăng 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả các thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp. Vậy công bằng ở đâu?
Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông nhà mỗi tháng trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (Chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn - Chú thích của người dịch) cũng trị giá hàng mấy chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.
“Đại ca Đồng hồ” còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Vậy nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu nhà đất”, người mà bằng hành động của mình, đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: “Ngươi chẳng là cái thá gì cả. Đồ trẻ ranh”!
Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật và bà ấy có 4 số Chứng minh nhân dân khác nhau.
Lần này tròng mắt tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa ngày mới khảm lại được. Vậy mà các bộ ngành liên quan im lặng, không lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị dính líu trong chuyện này. Đột nhiên tôi đã thấy được “sự công bằng”!
Khi “phú nhị đại ca” (chỉ “thế hệ giàu có thứ hai” ở TQ bao gồm con cái các ông chủ tập đoàn lớn hay các quan chức nhà nước - người dịch) chạy những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi đang nghĩ tại sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.
Nhưng chính ngay lúc này, sự tích người bạn học Quách Mỹ Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa thì còn có một loại người gọi là “bố nuôi”. Nhưng đáng tiếc, những ông bố nuôi ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.
Khi Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc nói mập mờ về những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật; Khi Quách Mỹ Mỹ khoe khoang những món đồ xa xỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói rằng cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.
Thế là Hội Chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ: “Chẳng ai từng nói như vậy cả”. Còn người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế để bảo vệ lợi ích của chính mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần, rồi một lần nữa đứng trên bục nhận thưởng “Chí cao vô thượng” của Hội Chữ thập đỏ.
Công bằng ư? Tôi vẫn mãi khao khát một cuộc đời “công bằng”, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi pháp luật là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi Hiệu trưởng không vào khách sạn với nữa sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa bệnh cho bệnh nhân.
Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn vị Giám độc Công ty thuốc lá quốc doanh thu về cho mình bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng, bạn có thấy công bằng hay không?
Liệu bạn có tin rằng “Giấc mộng Trung Hoa”sẽ trở thành hiện thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này thì rồi tôi cũng có kết cực như mấy con lợn ấy.
Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi có các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nới các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện…
Còn vài phút nữa thôi là phải nộp bài này rồi, tôi biết rõ rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé của vị Giám khảo. Em xin gửi đến thấy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.
Em không sợ đâu, sửa bột Sanlu có độc không giết nổi em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm rồi Giám khảo có thể đi…đánh Mạt chược…”.
Vài lời của người sưu tầm:
1/ Ở Trung Quốc thì đề thi vào Đại học do các tỉnh và khu tự trị chịu trách nhiệm và do đó mà đề thi rất khác nhau giữa các địa phương. Đây là đề thi văn của các thí sinh ở tỉnh Tứ Xuyên: “Sự công bằng kiểu Trung Quốc”. Chữ “kiểu” (thức) ở đây phải được hiểu nghiêm túc theo logic tư duy kiểu CNXH mang đặc sắc Trung Quốc. Còn em thí sinh này lại hiểu và diễn đạt theo cách hoàn toàn khác. Trong số hơn 9 triệu thí sinh vào Đại học ở Trung Quốc năm rồi, không chỉ có em này bị điểm 0 mà có rất nhiều điểm 0, nhưng đây lại là một trường hợp rất đặc biệt, gây ra trận bão mạng chưa từng có về chuyện thi cử.
2/ Khi tôi đọc lần đầu bài viết này, ấn tượng đối với tôi là một bài viết không phải của tuổi học sinh mà phải là người từng trải, có hiểu biết sâu về văn chương cổ (lối hành văn của Trang tử trong Hoa Nam kinh) và thực trạng xã hội hiện đại bởi lối viết liên thông nhiều ẩn dụ, nhiều nickname như bịa ra mà có thật. Chính vì vậy, tôi đã cất công tìm hiểu thêm về những gì tác giả đã viết và quả thật, tôi đã nhầm. Không ai khác, đây là bài thi của một học sinh mới tốt nghiệp lớp 12 phổ thông và do đó tôi có thể khẳng định đây là một tài năng đích thực dù được điểm 0.
3/ Trong bài viết có 3 nhân vật cần nói rõ thêm
Quách Mỹ Mỹ mà tác giả gọi là “bạn” nhưng không phải bạn đâu. Đây là cô ca sĩ xinh đẹp sinh năm 1991, quê ở tỉnh Hồ Nam chứ không phải ở Tứ Xuyên, vừa làm người tình, vừa làm “con nuôi” của rất nhiều các quan tham ở Trung Quốc.
Chuyện xẩy ra năm 2014, cô này sang Ma Cao ăn chơi đánh bạc bị thua đến 260 triệu tệ (tương đương khoảng 900 tỷ đồng Việt Nam hiện nay) nên bị các con bạc giữ lại Ma Cao không cho về. Sau đó nhờ “bố nuôi” trả giúp một nửa số nợ đó mới được thả cho về. “Bố nuôi” ấy chính là Vương Quân nguyên là Phó Chủ tịch Hội chữ thập đỏ Trung Quốc. Sau đó, cô này bị bắt và bị kết án 5 năm tù giam về tội đánh bạc.
Chuyện “con nuôi” loạn khắp Trung Quốc và tại tỉnh Tứ Xuyên cũng vậy. Khôi hài đến mức ngày 25/7/2015, Ủy ban Kiểm tra kỷ luật huyện ủy Thanh Thần của tỉnh Tứ Xuyên đã làm một buổi lễ độc nhất vô nhị: “Lễ tuyên thệ không nhận con nuôi” cho hơn 300 cán bộ từ trưởng phòng ban trở lên của huyện này. Chưa thấy làm lễ tuyên thệ chứ chuyện “con gái nuôi” ở ta cũng nổi tiếng không kém.
Đại gia Đồng hồ là Dương Đạt Tài, cựu giám đốc cơ quan an toàn lao động tỉnh Thiểm Tây đã bị xử 14 năm tù về tội tham nhũng. Ông này “nghiện” mua sắm đồng hồ đến mức khi còn làm việc, thường đeo 2 đồng hồ ở 2 tay, khi bị bắt, bộ sưu tập đồng hồ đắt tiền đã lên tới gần triệu đôla.
Đại tẩu nhà đất là bà Hồng Ái Ái (Gong Aiai), nguyên Phó Giám đốc Ngân hàng Thương mại nông thôn Shenmu của thành phố Cát Lâm. Bà này đã bỏ ra 48.000 đôla để mua hộ khẩu Bắc Kinh cho bản thân mình và con gái. Theo quy định, phải có hộ khẩu BK mới được mua nhà ở BK. Nhờ đó bà ta sở hữu 44 căn hộ ở Bắc Kinh với giá trị khoảng gần 400 triệu tệ! (Cũng ngót nghét 2000 tỷ đồng VN). Dù thế, nhưng bà này chỉ bị xử 3 năm tù giam về tội mua bán và sử dụng giấy tờ giả vì cơ quan điều tra không phát hiện được bà này tham ô tham nhũng v.v..
NTN (Tác giả gửi BVB)


Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

SỰ TÀN NHẪN VÀ VÔ NHÂN ĐẠO


BS. Đỗ Hồng Ngọc: SỰ TÀN NHẪN VÀ VÔ NHÂN ĐẠO

SỰ TÀN NHẪN VÀ VÔ NHÂN ĐẠO
 
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.

Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt.

Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.

Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.

Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó.

Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.

Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên.

Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến… cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị !?!

Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp.

Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.

Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ !?!

Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.

Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên.

Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy.

Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam ??

Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc