TOTAL VIEWS_TONG SO KHACH VIENG THAM

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

HAI BÀ TRƯNG

THƠ ĐƯỜNG LỊCH SỬ
================= 
GƯƠNG HAI VỊ NỮ ANH HÙNG DÂN TỘC :
 HAI BÀ TRƯNG


Giáp bạc yên vàng giục giã cương,

Cờ bay kiếm bạt dậy sa trường.

Long thành [1] gót ngọc an bờ cõi,

Nam quốc má hồng định nghiệp vương.

Nợ nước duyên chồng thề một dạ,

Tình em nghĩa chị nguyện chung đường.

Ngàn thu gái Việt còn kiêu hãnh,

Má phấn muôn đời tõa sắc hương


[Dương Lam -vophubong]

-------------------------------------------------------------

GHI CHU

[1] Long thành [thành Long biên địa danh Hà nội thời bấy giờ]

-------------------------------------
BAI DOC THEM


Bà Trưng quê ở Châu Phong 
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên [3]
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Chị em thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn...

[Việt nam Quốc sữ diễn ca]

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA VU QUI....





Quê huơng vạn dặm bước ra đi , 
  Đâu thẹn hồng nhan kiếp nữ nhi…
 Nước Việt ngàn trùng mây tím thẳm ,
Non Chiêm muôn dặm nước xanh rì.
Hai châu Ô, Rí sông liền núi, [1]
Một đấng Huyền Trân sử khắc ghi….[2]

Bên nước bên tình đều nghĩa trọng,
Lên thuyền công chúa bước vu quy…
Duong Lam
]vophubong] 





Chú thích: [1]

  Ngày xưa, vào đời nhà Trần, vua Trần Nhân Tông sau khi đã truyền ngôi cho con là Trần Anh Tông, lên tu ở núi Yên Tử, mến cảnh núi sông thường hay đi du ngoạn các nơi, vào đến đất Chiêm. Trong khi ở Chiêm Thành, vua Chế Mân biết du khách khoác áo cà sa là Thượng Hoàng nước Việt, nên lấy tình bang giao mà tiếp đãi nồng hậu. Không rõ Thượng Hoàng vân du có ý định mở mang bờ cõi cho đất nước về phía nam không, hay vì cảm tình đối với ông vua trẻ tuổi Chiêm Thành mà hứa gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân.

Vua Chiêm cử sứ giả Chế Bố Đài cùng đoàn tùy tùng hơn trăm người mang vàng bạc, châu báu, trầm hương, quý vậy sang Đại Việt dâng lễ cầu hôn. Triều thần nhà Trần không tán thành, chỉ có Văn Túc Đạo Tái chủ trương việc gả.

Vua Chế Mân tiến lễ luôn trong năm năm để xin làm rể nước Nam, rồi dân hai châu Ô, Ly (từ đèo Hải Vân Thừa Thiên đến phía bắc Quảng Trị ngày nay) làm sính lễ cưới côn chúa Huyền Trân về nước.

Huyền Trân làm hoàng hậu nước Chiêm Thành được một năm thì vua Chế Mân mất. Thế tử Chiêm phái sứ giả sang Đại Việt dâng voi trắng và cáo về việc tang. Theo tục lệ nước Chiêm, vua mất thì cung phi phải lên hỏa đàn để tuẫn táng. Vua Trần Anh Tông hay tin vua Chiêm mất, sợ em gái là công chúa Huyền Trân bị hại, bèn sai võ tướng Trần Khắc Chung hướng dẫn phái đoàn sang Chiêm Thành nói thác là điếu tang, và dặn bày mưu kế để đưa công chúa về. Trần Khắc Chung trước kia đã có tình ý với Huyền Trân, song rồi vì việc lớn, cả hai cùng dẹp bỏ tình riêng, ngày nay lại được vua giao phó nhiệm vụ đi cứu công chúa.

Sang đến nơi, Trần Khắc Chung nói với thế tử Chiêm Thành rằng: "Bản triều sở dĩ kết hiếu với Vương quốc vì vua trước là Hoàn Vương, người ở Tượng Lâm, thành Điển Xung, là đất Việt thường: hai bên cõi đất liền nhau thì nên yên phận, để cùng hưởng hạnh phúc thái bình cho nên gả công chúa cho Quốc vương. Gả như thế vì thương dân, chứ không phải mượn danh má phấn để giữ trường thành đâu! Nay hai nước đã kết hiếu thì nên tập lấy phong tục tốt. Quốc vương đây mất, nếu đem công chúa tuẫn táng thì việc tu trai không người chủ trương. Chi bằng theo lệ tục bản quốc, trước hãy ra bãi bể để chiêu hồn ở trên trời, đón linh hồn cùng về rồi mới hỏa đàn sau".

Lúc bấy giờ các cung nữ của Huyền Trân biết rằng công chúa sẽ bị hỏa táng, nhưng không biết làm thế nào, thấy sứ Trần Khắc Chung tới mới hát lên một câu ngụ ý cho sứ Nam biết mà lo liệu cứu côn chúa khỏi bị lên thang hỏa đàn:
Đàn kêu tích tịch tình tang,
Ai đem công chúa lên thang mà ngồi.
Người Chiêm Thành nghe theo lời giải bày của Trần Khắc Chung, để công chúa Huyền Trân xuống thuyền ra giữa bể làm lễ Chiêu Hồn cho Chế Mân. Trần Khắc Chung đã bố trí sẵn sàng, cỡi một chiếc thuyền nhẹ chực sẵn trên bể, đợi thuyền chở công chúa ra xa, lập tức xông tới cướp công chúa qua thuyền mình, dong buồm ra khơi nhắm thẳng về phương bắc. Huyền Trân công chúa gặp lại người tình cũ đến cứu mạng về, tình xua ai ngờ còn có ngày tái ngộ......

          Về sau, các văn nhân thi sĩ cảm hứng về quãng đời lịch sử của công chúa Huyền Trân, đã mượn điệu hát, lời thơ mà làm nên nhiều bài còn truyền tụng đến ngày nay.

Như khúc "Nước non ngàn dặm" theo điệu Nam Bình, mà có kẻ cho rằng chính công chúa đã soạn ra trong lúc đi đường sang Chiêm quốc...



==================================================================


Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

TIỄN THU






 TIỄN THU
                        



    Ta tiễn em mùa thu,                     
  Trời đất cũng thâm  u ,                      
 Như lòng em  u- uẩn…                     
  Như tình ta hoang- vu …..                                             
   DL
        
           …Thu về chớp biển mưa nguồn,           
Thu đi… trăm nhớ ngàn thương lại về…        


  …Đầu thành tiếng vạc lao xao ,
Sườn non dế goị mây vào ngỏ thu .

Chiều hoang ướt lũng sương mù ,

Đêm qua phố chợ  trăng thu uá vàng.
 
     
Ừ thôi em , cũng quan san ,

Non xanh, nước biếc  mây ngàn  từ  đây.

 Trăm năm gặp hội sum vầy
 Nghìn năm tìm lại cỏi nầy mà thôi...   
 
Sông nào nước chảy mây trôi,

Thuyền nào lờ lững bên trời tuyết pha.

Trăng nào hát khúc cầm ca ,

Rượu nào say giữa giang hà xanh xao.

   
Em xưa má thắm môi đào,

Hạ khoe áo đỏ , thu chào aó bông.

Bấy giờ  trời sắp sang đông,

Em còn thơ thẩn áo hồng… aó hoa…

   
Mây xưa ngủ giữa trăng tà

Em xưa giấc ngủ thềm hoa…hững hờ.

Ta về gác vắng làm thơ.

Buồn len lén  đọng mấy tờ thư  xanh.

     
Hoa nào ươm nụ đầu cành ,

Trăng nào chếch bóng tần ngần lệ sương.

Thu về  bóng xế tà dương,

Non phai nét ngọc nắng vàng pha phôi.

     
Từ em cuối phố mây trờì ,

Ta qua phố bắc em dời phố đông…

Chim quyên ăn trái nhản lồng,

Ta về gở mối tơ  lòng hỏi ai ?...

     
Tình cờ như gió gặp mây,

Rừng thu lá đổ hoa bay xạc xào.

Lá vàng rơi , lá lao xao,

Trăm con mộng nhỏ bay vào thơ em ..

     
Hoa nào đẹp  tựa hoa tim,

Tình nào đẹp tựa đóa Quỳnh tinh sương.

Ừ trăm năm , cũng vô thường,

Xa nhau…thôi cũng lược gương thẩn thờ... 
        
Ta về ngỏ vắng năm xưa,
Gói trong kỹ niệm những tờ thư xanh.

Dẫu mai đời có vô tình ,

Lật trang thơ cũ  bóng hình là đây…

     
Nhớ xưa em dáng hao gầy,

Hoa thua nét ngọc, má hây nắng hồng.

Bấy giờ trời sắp sang đông ,

Em còn thơ thẩn  tơ hồng… đem hong .

     
Ngày nao em chửa theo chồng.

Thơ anh  em đọc, chỉ hồng em đan .

Bây giờ em đã sang ngang,

Câu thơ mối chỉ  còn đang tơ vò...
         
Thu đi từ độ bao giờ,
Thuyền  trăng  lặng lẻ  bến bờ vô minh.

 Anh về phố núi chênh vênh,
 Em đi bóng nhỏ một vành trăng soi…   
 

Sông trăng từ độ đề thơ,

Thuyền trăng em có bao giờ đi qua.

Tình trăng em có thiết tha,

Thơ trăng em có thềm hoa thẩn thờ ?

     
Mốt mai dẫu có bao giờ,

Thềm trăng chờ đợi người thơ chạnh lòng.

Yêu nhau thương nhớ vô cùng,

Xa em vạn dặm muôn trùng chẳng xa.

     
Đường về vỗ nhịp trầm ca,

Quan san mấy dặm , quan hà là đây.

Ngập ngừng tay lại cầm tay,

Rừng phong thu lá rụng đầy trước sân.

     
Sao em tay ngọc tần ngần

Sao em mắt ngọc thâm quầng dáng hoa .

Sao em buồn chẳng nói ra,

Mà trong lòng đó  xót xa bao điều …

     
Ta về gác vắng đìu hiu ,

Rừng thu vàng vỏ nắng  chiều phôi pha.

Sương khuya phủ kín la đà ,
Sân trăng chờ đợi người hoa hững hờ.
    

Cũng đành một kiếp người thơ,
Sông Ngân ngồi đợi bên bờ tương tư.



Tóc râu phủ kín bơ phờ,
Qua sông buổi ấy…con đò ai đưa ?
        
Nhớ xưa con sáo ơ hờ  ,

Rừng chưa thay lá em chưa lấy chồng.
 
Bây giờ sáo đã sang sông,

Rừng thu vàng đỏ  lá phong rụng đầy.
 
 
Ta về nhặt nắng hiên tây,

Gửi hương cho gió gửi mây cho ngàn.

Gửi thơ cho khắp nhân gian,

Ngàn năm-  tằm vẫn kiếp tằm vương tơ.



…………………………………

…………………………………

…Ai đem tơ dệt thành thơ,

Ai đưa con sáo bên bờ sang sông…



Thương em từ thuở chưa chồng,

Thơ anh em đọc, tơ lòng em  xe.

Bây giờ đi sớm về  khuya,
Thơ anh còn  đó… ai chia nỗi sầu .
 


   

Đầu hôm tiếng vạc lao xao, 
 Con ra biển bắc con vào biển  nam.   
Tình anh như ánh trăng vàng,
Chênh vênh đứng đợi… người sang gọi đò.

 

  Trăng đi từ độ bao giờ,
Thuyền anh còn đứng bên bờ khói mây.



 

Đêm về chuốc chén rượu say,
Sương khuya còn đợi dấu hài em  qua.
        
Rừng thu lá rụng la đà,

Hồ phai nước biếc non xa nắng gầy

Rượu nào không uống mà say ,
Tình sao chưa thắm mà cay đắng rồi.

Em về còn đọng trong tôi,

Mùi hương giọng nói nét cười… chiêm bao.

    

 Đầu cành lá rụng rì rào,,
Trên không tiếng vạc xạc xào kêu sương.



 

Thu về chớp biển mưa nguồn,
Thu đi trăm nhớ nghìn thương lại về…


   
 

Lá vàng rơi rụng lê thê,
Lá bay cuốn cả… lời thề em bay …


…Đêm về có gã ngồi say …

Dốc nghiêng bầu rượu thơ bay dạt dào…

   
……………………………………..

……………………………………..

…Trời  khuya mưa gió lao xao ,
Bên sông tiếng vạc gọi chào TIỄN THU.


Dương Lam

 [vophubong-voduonghonglam]

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

PHỐ CŨ NGÀY XƯA.

 
 
PHỐ CŨ NGÀY XƯA.



con phố nhỏ,  một lần  đi qua đó,
anh một lần , xin cũng nhớ tên em . 
bỡi cuộc sống cũng buồn  như hơi thở 
nhưng quen rồi ,tình há dễ bao quên?

   

triền nước chảy dài  trôi về biển cả 
    ngày tháng nghiêng trên mái tóc em buồn.
    anh từ đó,  nổi sầu thôi bỏ ngỏ
   đếm ân tình, ngàn đêm lạnh vấn vương



rồi kỷ niệm cũng chìm sâu quá khứ
thời gian đi  trên những ngón tay buồn.
anh thức giấc  hôm nào nghe gío bão
nghe rã rời  từng hơi thở nhớ thương.

 

em tuổi trẻ với hoa niên gối mộng
  với đam mê  vùng hoa bướm học trò.
  đâu biết đời  là muôn vàn lối nhỏ
nhưng quen rồi tình biết gửi về mô ?



vẫn biêt yêu là  trăm ngàn cách trở
nhưng xa nhau nào ai chẳng thấy buồn?
cơn gió nhẹ , biển chiều,  hồn hải đảo
cánh hoa gầy in vóc dáng cô đơn .

   .....................................................
   .. ....................................................
 

anh nhớ mãi,  lần đầu quen anh gặp
dáng em gầy, trên PHỐ CŨ NGÀY XƯA...

voduong[vophubong]

Back to top

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

giấc ngủ muôn đời trong mắt em .


giấc- ngủ- muôn- đời- trong -mắt -em  .


những ngày nghỉ học em đi vắng
hồn thấy hoang vu buồn - rất -buồn.
khung cửa nhà ai vừa khép kín,
chiều tà nắng nhạt chảy rưng rưng.

tiếng guốc kìa ai khua ngỏ vắng
mắt mòn thương nhớ mõi sao khuya.
đêm về nhốt kín sao vào mắt
hỏi chuyện ân tình muôn thuở xưa .

tà aó nào bay nghiêng lối đi,
đường mây xao xuyến nẻo em về
con sáo hôm nào quên tiếng hót,
em buồn nên khóc những chiều mưa .

có phải mùa thu cũng nhớ em
nên mưa thu khóc ở lưng trời ,
nên mây thu cừ về qua xóm nhỏ,
nên buồn cứ đọng mãi trong tôi .

có phải đêm qua gió ngại ngùng
chở em về giấc ngủ tôi thương
vành môi thu nở ngây thơ quá,
mắt -biếc -trang -ngời mộng thủy tinh .

mười ngón tay đan làm lũy nhớ
tình xây làm Vạn -Lý -Trường -Thành ,
xin về làm cơn mơ tuổi nhỏ,
giấc -ngủ -muôn -đời -trong -mắt -em  .

 voduonghonglam

[vophubong]                  

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

DUNG NHAN MÙA THU



DUNG NHAN MÙA THU  

Tuổi ấu thơ không về qua thành phố,
mắt em buồn nên trời đọng sương khuya.
đêm thức giấc ôm mùa thu chạy trốn,
hồn xa xưa mây  trắng lạc đường về .
 
Trời với đất đã bao lần hò hẹn
nên mùa thu về ngủ giữa môi em.
bởi ngây thơ nên tình thành vụng dại.
anh trở về say giấc ngủ muôn đêm,

Đường khuya vắng nghe hồn đơn thổn thức,
ngày lê thê nắng xế chiều tà ,
nơi phố nhỏ chiều nao em có khóc ?
có nghe hồn thương tiếc những ngày qua ?

Trời cao nguyên núi đồi khuya trở lạnh,
phiến đá buồn in hằn vết suy tư  ,
cành hoa lạ cúi đầu thương tuổi dại ,
đêm u buồn như giọt lệ em thơ  .

Dưới chân anh biển ngàn năm nổi sóng ,
dậy trùng dương từng lớp lớp sa mù .
thuyền em nhỏ chiều nào xa bến nước ,
trong bềnh bồng phiêu bạt chảy về đâu ?

Anh ngủ đây trời mây đây vẫn trắng ,
sương cũng buồn nhưng môi bỗng dưng khô .
bởi nhớ em hình hài rêu cỏ mọc ,
đem yêu đương làm tiếng- hát- sông- hồ.
 
Dương Lam   

vophubong 

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

TƯƠNG TƯ MÙA THU



TƯƠNG TƯ MÙA THU
 
Tôi thức giấc đưa em vào cuối nẻo ,
Đường lên đồi cỏ ướt lối chân đi,
Rồi gục khóc một mình trong lạnh lẽo ,
Nhìn sao đêm , trăng rụng nguyện thề.
 
Khi trời đất còn nổi cơn gió buị,
Khi mùa thu còn thương nhớ sương khuya.
Tôi nguyện về bên em làm tôi tớ,
Thả mây bay cho tám hướng giăng mờ.
 
Có phải đêm qua em nằm trong mộng ?
Mùa thu về len lén ở vành môi ,
Em chợt thức uống mùa thu lạnh mất,
Nên bây giờ thương nhớ gởi trong tôi ?                
 
Hay em đã đem mùa thu giấu kín ?
Vào trong tay, trong mắt, trong môi em .
Rồi em thả tóc buồn làm mây tím,
Nhỏ lệ sầu làm những giọt mưa đêm.
 
Tôi sẽ trải vàng thu xao xác lá,
 Mưa buồn rơi giăng mắc lối em về .
Từng cánh nhạn bên trời khuya lặng lẻ,
Cũng âm thầm theo dõi bước em đi.
 
 Tôi sẽ gọi tên em là Chức nữ,
Bởi ngày xưa em dệt lụa cho trời.    
Cầu Ô Thước hỏi dài bao nhiêu nhịp ,
Ngưu lang đành chờ đợi đến tương tư ? *
 
Tôi sẽ gọi sao trời về làm chứng ,
Bởi vì xưa em thục nữ yêu chồng            
Bởi ngày xưa em là trang mỹ nữ ,
Vì yêu chàng nên phải đọa bên sông.
 
Ơi Ngân hà ! bao xa mà cách trở ,
Ơi muà thu , ngày tháng bảy đêm rằm ,
Ơi Ngưu lang ! ngẩn ngơ chi bên đó,
Sao chưa về đưa Chức nữ sang sông.
 
Chuyện tình ấy ngàn xưa ai đã viết,
Mà ngàn  sau mây tím  vẫn giăng mờ.
Mà ngàn sau mưa sầu còn giăng mắc .
Để thu về lụt lội đến trăng sao.
 
Tôi  mang số kiếp thẩn thơ, sầu mộng
Bài TƯƠNG TƯ xin gửi tặng cho đời .
Để một mai em về qua xứ lạ,
Ngắm mây trời mà  nhớ đến thu xưa .
 
Dương Lam[vophubong]
 
*
Chức nữ là nàng con gái dệt lụa cho Bà Trời , Ngưu lang là  chàng trai chăn trâu cho Ngọc hoàng thượng đế. Hai người phải lòng yêu nhau . Ngọc hoàng giận , đày hai người  ra,mỗi người ở một bên bờ sông Ngân hà và mỗi năm chỉ cho  được gặp nhau môt lần ,vào ngày rằm tháng bảy . Tục truyền đến ngày ấy thì loài quạ đen [tức chim Ô thước ] từ mọi nơi tề tựu về bắt cầu cho hai người qua lại gặp nhau .Còn về mùa thu thường có mưa Ngâu giăng mắc, tục lệ dân gian cho rằng , đó là nước  mắt của nàng Chức nữ thương nhớ người yêu , chắc cũng do người đời thêu dệt thêm để làm đẹp ,thi  vị hóa cho m ối tình  nầy vậy .
 

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

Đặc sản xứ Quảng : Cá diếc rau răm



Đặc sản xứ Quảng : Cá diếc rau răm


Khi những cơn mưa đầu mùa xuất hiện, từng đàn cá nơi đầu nguồn theo con nước đổ về vùng hạ lưu sông Thu Bồn (Quảng Nam)cadiec 1 Đặc sản xứ Quảng : Cá diếc rau răm.
cadiec 1 Đặc sản xứ Quảng : Cá diếc rau răm
Đến mùa cá về, cái nắng ban chiều bắt đầu dịu dần, cư dân sống quanh khu vực sông thường rủ nhau đi câu hay thả lưới. Những con cá luối, cá mại, cá bống, cá diếc mới câu được còn sống nhảy tưng tưng. Những ngày này, các bà, các chị nội trợ quê tôi tha hồ trổ tài với mẻ cá sông kho nghệ vàng óng, cả bát canh cá diếc rau răm dậy mùi ngòn ngọt, cay cay…
Cá diếc là một loại cá nước ngọt, có hình dáng trông giống như cá chép, nhưng nhỏ hơn. Tuy thịt ít vì thân cá dẹp, nhưng ăn rất ngọt và ngon. Đặc biệt, thịt cá diếc tính hàn, giúp bồi bổ cơ thể.
Cá diếc đầu mùa bắt được thường có nhiều cỡ. Loại diếc vừa thì rán giòn chấm nước mắm chanh ớt tỏi. Những con lớn chừng hai ba đầu ngón tay rán sơ qua rồi kho tương nhừ đến mềm xương, ăn với cơm nóng no bụng mà vẫn thấy thèm.
Ngoài ra, người ta còn chọn những chú diếc con để ăn gỏi. Làm gỏi cá diếc rất kỳ công. Người ăn vớt những con cá vào chum nước với chút muối chừng dăm ba ngày để cá bị đổi môi trường sống mà bài tiết hết các chất bẩn ra ngoài. Chọn các loại lá rau như lá mơ, lá sung, rau húng, rau thơm, thì là, rau mùi, lá ổi, đinh lăng… cuốn nhẹ xung quanh con cá thành một cuộn nhỏ, dìm nhẹ vào nước chấm và ăn nguyên con cá. Nước chấm phải được chế biến từ những con cá diếc con băm nhỏ, thêm chút rượu, tương và gia vị, nấu sền sệt, hơi loãng.
Nhưng có lẽ phổ biến và được ưa chuộng hơn cả là món canh rau răm cá diếc. Ở quê, nhà nào cũng có sẵn trong vườn vài đám rau răm, loại rau ăn vừa mát vừa có tác dụng giải nhiệt, có vị bùi bùi, cay cay nấu canh cá diếc rất hợp vị. Cá bắt về thả vào thau nước cho thải sạch chất bẩn, mổ bỏ gan, mật. Đun sôi nước rồi cho cá vào, nấu sôi khoảng năm phút cho cá chín và tiết chất ngọt ra nước dùng.
Sau đó nêm gia vị vừa ăn, thêm rau răm, có thể thêm một ít gừng, một ít tiêu bột để món canh thêm thơm và nhiều hương vị, đợi nồi canh sôi bùng lên thì tắt bếp. Gắp một đũa vừa rau răm, vừa cá diếc, chấm vào đĩa mắm ớt, cho vào miệng nhẩn nha nhai, ta sẽ được tận hưởng một thứ “hương đồng cỏ nội” mà không phải nơi nào cũng có được!
PHAN THỊ THANH LY

nguon: http://www.miquang.org/dac-san-xu-quang-ca-diec-rau-ram.html

===============================

Cùng Danh muc