TOTAL VIEWS_TONG SO KHACH VIENG THAM

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

LÀNG DỆT BẢY HIỀN

Gia đình hơn 50 năm giữ nghề dệt vải bằng khung gỗ - ảnh 1
   

Khi  còn ở Việt nam tôi không bao giờ nghĩ được rằng sang Mỹ đồng hương mình lại có dịp tụ họp đông vui như năm rồi. Bên Việt nam ,đất Bảy hiền không rộng ,nhà cửa gần nhau san sát  từng cụm,mỗi sáng ra đường ,đi chợ,uống cà phê là gặp mặt nhau,chào hỏi nhau dòn dã. Cả khu dệt chỉ có 2 con đường nhỏ:Nguyễn bá Tòng và Hồ tấn Đức [bây giờ là Nguyễn-bá-Tòng và Võ -thành- Trang] song song nhau nối liền khu xóm dệt đông vui, ồn ào,náo nhiệt ngày đêm. Ồn ào vì từ sáng đến chiều,đến nửa khuya,tiếng khung cửi dệt rào rào như tiếng mưa rơi xầm xập ,hồi đó ở đây mọi người nói chuyện với nhau rất to ,bỡi vì với âm điệu bình thường không thể nào nghe nhau rõ .Hồi mới sang Mỹ,những ngày tháng đầu tôi thường phát âm  thật lớn,mỗi lần nói chuyện,mọi người đều nhìn tôi  lạ lùng không hiểu nnân vật nầy ở đâu ra mà to tiếng thế?   Ở Việt nam cũng vậy ,dân Bảy hiền đi ra ngoài thường có giọng phát âm sang sãng vì mọi người tưởng chừng như nói nhỏ không ai nghe được.Riết rồi dân xóm dệt trở thành ăn to nói lớn.Ăn to bỡi vì nhìn lại xóm có dệt tí tẹo,thế mà quán xá lu bù. Trên đường nhỏ ngay xưởng hồ của Hồ Trung,bánh bèo,bánh xèo,mì Quảng, hù tiếu,phở ... mọc lên lũ khũ. Tối thứ bảy ,chủ nhật qua đây,tiếng người nói chuyện,tiếng lữa reo, tiếng bánh xèo đổ "   xèo xeò"   tiếng xe Honda chạy ì ầm taọ thành một âm thanh ồn ào khó tả.Những người dân đất Quảng tha hương-sống loanh quanh Sài gòn-thường trở về đây tìm lại dư hương xa xưa với những món ăn quê hương, giữa khung cảnh náo nhiệt  nhưng đầy thân yêu ,đầm ấm nơi xứ lạ. Bảy hiền là quê hương thứ hai cuả những người dân đất Quảng xa xứ.Về đây để nghe laị giọng nói quê mình,những mô ,tê,  ri , rứa; những ni ,nớ ,mi, tau. Ôi !những âm điệu thân yêu,trìu mến đó ,từ lọt lòng ra mình đã nghe - như ăn, như uống - đi sâu vào tâm thức mình ,xương tủy mình ,trong từng giấc ngủ ,chiêm bao .Để rồi mỗi lần tha hương,nơi đất lạ quê người, lại thèm nghe giọng nói đó,âm thanh đó như thèm ăn những đặc sản nơi quê mẹ. Ở đây --những ngày trên đất Mỹ - mỗi lần ra đường,ra chợ,giữa đám đông người,nghe có giọng miền Trung là vợ tôi lại lân la hỏi chuyện . -Anh chị ở Quảng nam ? Dạ,tôi ở Tam kỳ.  - Chị ở Đà nẵng. - Em ở Duy xuyên- Được nghe lại giọng nói đó,bao giờ chúng tôi cũng thấy lại vui ,lại gần gủi nơi quê cha đất tổ. Tôibiết và tôi không hiểu được vì sao,có những người khi xa quê hương lại từ bỏ giọng nói quê  hưong mình, chê nó quê mùa ,cục mịch.
   Ôi   quê hương .Quê hương đối với ta bao giờ cũng đẹp,cũng thân yêu. Bỡi vì ông bà ta đã sinh ra từ đó , cha mẹ ta đã sinh ra từ đó.Và từ đó,ta đã nằm trong nôi,nghe tiếng hát mẹ à ơi ,vỗ về từng câu ca dao ngọt lịm.
    "  Ngó lên Hòn kẻm đá vừng,thương cha ,nhớ mẹ qúa chừng bạn ơi".
   Những buổi trưa hè oi bức nằm lim dim  trên chiếc võng tre kĩu- kịt bên hiên, nghe tiếng chị ru à ơi :
         "Cây da mô cao cho bằng cây da Bàn lãnh, đất mô thanh cảnh cho bằng đất Bảo an, chỗ mô vui cho bằng chỗ phố chỗ Hàn ,dưới sông tàu chạy trên đàng ngựa xe ."   hay :"    cầm cân xuống phố mua vàng , gặp anh giữa đàng bảy lượng còn ba , về nhà nói dối bà gia , dọn đường quét ngỏ tháng ba dâu về , dâu về dâu chẳng về không , ngựa ô đi trước ngựa hồng đi sau , mâm trầu lại với mâm cau , có thằng nho nhỏ đi sau quạt hầu .
   Những câu ca dao mịn màng ,êm ấm đó  như ru ta vào giấc ngủ thần tiên của tuổi ấuthơ ,nơi quê hương của một thời yên bình dĩ vãng.
  Rồi chiến tranh xảy ra , bom đạn cày xéo trên quê cha ,đất tổ , người dân xứ Quảng cũng bỏ xứ ra đi ,trăm phương nghìn hướng ,nhưng tựu trung nhiều nhất  về  miền nam , vùng  Sài gòn-Gia Định  .Một số đông về xã Phú-thọ hòa và Tân sơn hòa [thuộc quận Tân bình] mà lập nên một làng dệt Quảng nam với tên gọi mới là làng dệt Bảy hiền .Từ Sài gòn đi về hướng Tây ninh  làng dệt nằm ngay góc trái của ngã tư giao lộ đường Lê văn Duyệt và  Nguyễn văn Thoại .
Phía bên kia là đường Hồ tấn Đức ,lối vào nằm trên đường  Nguyễn văn Thoại , ngay đầu đường vào có quán cà phê "   Gió "   nỗi tiếng của lớp bạn trẻ . Những cô thợ dệt trẻ hay các nữ sinh đi  ngang qua đây thường đi rất nhanh để tránh những lời chọc ghẹo của các cậu thanh niên vừa uống cà phê vừa nhìn ra đường dòm ngó .Giống như bao nhiêu quán cà phê khác ở trên toàn cỏi VN ,quán Gió cũng có  một cô hàng cà phê nhỏ nhỏ,xinh xinh ,để ngày ngày các anh thợ dệt ,các cậu học sinh , rỗi công ra đây tán tĩnh  để rồi bỏ quên "    cây đàn ",  à  không  " cái thoi "  . Cái thoi anh bỏ đâu rồi ? Anh về anh thấy bồi hồi nhớ em  .Em được thì cho anh xin.  Hay là em để trong tim em rồi... Hay một anh chàng học trò khờ ,sính văn chương về nhà làm thơ con cóc. "   Con cóc trong hang con cóc nhảy ra,con cóc nhảy ra ,con cóc ngồi đó ,con cóc ngồi đó,con cóc nhảy đi...để rồi nhà thơ con cóc cùng các chàng thợ dệt đua nhau trồng những cây si to tổ bố như những gốc đa trong quán  cô chủ .Một ngày nọ cô nàng đi lấy chồng ,bao nhiêu anh chàng đâm ra thất tình về nhà ca bài ca "    con sáo"    . Con sáo sang sông còn trông con sáo lại , em đi lấy chồng rồi anh dệt lụa cho  ai ?.Còn cô nàng cà  phê , bẳng  đi mấy năm sau , tôi có gặp cô về  Bảy hiền ,nhưng nay thì em đã tay bế , tay bồng ,  nghe  đâu chồng cô - một võ sĩ có hạng thời đó - đã từng thượng đài  đoạt giải vô đich  nhiều lần về  võ thiếu lâm  ở Chợ lớn ,nhưng sau vì tham dự vào một băng cướp nào đó nên vào tù , cô nàng dắt mấy đứa con nhỏ về lại Bảy hiền ,nương nhờ ông bà ngoại .
    Từ đường Nguyễn bá Tòng đi thẳng lên , qua xưởng hồ  của Hồ Trung  thì đến chợ bà Hoa .Đây là một ngôi chợ nhỏ ,bán toàn đồ ăn đặc sản  miền Trung ,rau cải và một ít vải vóc .   Trước 75,   Bà Hoa chủ chợ - không  phải là một nhân vật lịch sử ,hoang đường hay truyền thuyết  -  như các  Bà Hom , Bà Quẹo , Bà Điểm ... xung quanh đây - mà bà Hoa  là một người thật việc thật  . Bà ta bỏ tiền ra mua khu đất này của nhà thờ  , từ văn phòng tòa Tổng giám mục Sài gòn ,xây chợ cho thuê rồi cho người ra thu thuế . Một người đàn bà to con ,bậm trợn và phi thường nên việc làm cũng phi thường .Gần đến ngày 30 tháng 4 , bà ta  ,trước khi bỏ của chạy lấy người,  cũng  lanh lẹ hốt được một cú hụi chót ,  bằng cách ranh mãnh đem bán những ngôi nhà xung quanh chợ, cho những người chân ướt  chân ráo  chạy loạn từ Đà nẵng vào Sài gòn để lấy được một số vàng không phải  nhỏ  bằng những văn tự là  những tờ giấy mua bán  viết tay -  như những tờ giấy lộn không  hơn không kém  [nhưng nhờ lúc đó là thời hổn mang,nên những người mua nhà của bà  cũng hợp thức hóa được sau khi phải tốn một số tiền lót tay khá bề bộn cho những kẻ đương quyền].Đặc biệt tại chợ này có gian hàng bán quanh năm những thứ bánh trái miền Trung,  Quảng nam như: bánh ú [ loại bánh nấu bằng nếp có nhân đậu xanh , gói  lá chuối , có bốn góc rất đẹp mắt ] loại bánh này có bán hầu hết tại các quán mì Quảng cuả miền Trung mà hồi nhỏ tôi rất thích vi vừa số tiền ăn vặt được mẹ cho , vừa có chất lượng vì no bụng để đủ sức chạy nhảy ,đá banh ,kéo co ... thỏa thich ;loại bánh thứ hai cũng gói bằng nếp lá chuối  nhưng có hình tháp vuông và lớn gấp ba bốn lần cái bánh ú cũng nhân bằng đậu xanh  ,đó là cái bánh rò được dùng để cúng trong các dịp giỗ quẩy  ; rồi đến bánh tét dài và tròn  có nhân ở trong   bằng  thịt  dùng để cúng vào các dịp tết đến .


                                                                                          [ còn tiếp]






Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

CHỮ TÂM



CHỮ “ TÂM”
                        Và chuyện bốn bà vợ  Ông Trưởng Giã.


                        1

Ngaỳ xưa có Ông Trưởng giả già,
Giàu tiền ,giàu bạc ,lắm xa hoa .
Đời Ông có bốn  bà vợ.
Cùng sống bên nhau ở một nhà .

Bà vợ thứ nhất Ông thương nhiều,
Mặn tình ,mặn nghĩa,lắm tin yêu.
Đi đâu Ông cũng không rời bước,
Hoan lạc cùng nhau hưởng đủ điều .

Bà vợ thứ hai đẹp tuyệt trần,
Đoan trang, thùy mị ,vẹn mười phân.
Gặp nhau Ông thấy lòng hớn hở.
Xa nhau Ông thấy buồn muôn phần .

Bà vợ thứ ba cũng vẹn toàn ,
Ân tình sâu nặng , nghĩa chứa chan .
Nhưng Ông không thương yêu  nhiều  lắm,
Lâu lâu  mới ghé một đôi lần .

Bà vợ thứ tư tánh hiền hòa ,
Nhưng thường hay bị Ông rầy la.
Bao điều nặng nhọc đều gánh vác
Mà thương yêu chẳng đặng mặn mà .

                        2

Bỗng một hôm Ông Trưởng giả gìa,
Biết mình sắp phải bước đi xa,
Bèn kêu bà vợ một đến bảo :
“Ta chết rồi-Bà hãy chết theo Ta”.

Bà rằng:”Tôi tuy thiệt thương Ông
Sớm tối xưa nay nghĩa vợ chồng .
Tôi rất cám ơn Ông đã tốt ,
Nhưng tôi không thể chết theo Ông.”

Ông Trưởng giả già kêu bà thứ hai,
Nắm tay trìu mến ,khóc , van  nài:
“Ta thương bà lắm-Thương bà lắm,
Bà hãy  thương ta - chết theo ta.”


Bà vợ thứ hai trả lời rằng:
“Hằng ngày Ông quí Chị hơn tôi.
Thì nay Ông hãy cùng với chị,,
Nằm chết bên nhau trọn cuộc đời”.

Ông Tưởng giả kêu bà thứ ba,
Nắm tay âu yếm khóc chan hòa:
“Bây giờ đây tôi đang sắp chết,
Bà hãy vì tôi cùng đi  xa…”

Bà vợ thứ ba  lại khóc ròng:
“Nào đâu tôi dám chết theo Ông,
 Thế nhưng ân tình ta cũng nặng,
Tôi chỉ đưa Ông một đọan đường”.

                    3

Trưởng giả giờ đây quá đổi buồn,,
Vì chẳng có ai lúc lâm  chung,
Gọi ngay người vợ thứ tư đến,
Năn nĩ ,ĩ ôi ,lần cuối cùng :

“Giờ đây tôi đã sắp đi rồi,
Bà hãy vì tôi  chết theo tôi,
Khổ vui ta hãy cùng chung hưởng,
Trọn vẹn cùng nhau cuối cuộc đời "

Bà vợ thứ tư trả lời rằng :
“Từ lâu  tôi nguyện chết theo anh .
Tôi với anh   tuy hai mà một,
Anh chết làm sao tôi sống đành “.


                  4

Thế Tôn nêu thí dụ đó là,
Người vợ đầu chính là thân ta,
Sống ,hạnh phúc cùng chung hưởng,
Chết cũng đành   thôi cách xa.

Người vợ thứ hai: của cải, bạc vàng,
Được nhiều  vui sướng, hưởng giàu sang,
Chết đi để lại cho nhân thế ,
Nào được mang theo đến suối vàng.

Người vợ thứ ba chính :vợ chồng,
Anh  em,cha mẹ ,với  bà  ông .
Sống  :trọn niềm  ân   nghĩa ,
Chết ,tiễn đưa nhau một đoạn đường.

Người vợ thứ tư  chính TÂM mình ,
Chết còn bị đọa bỡi  VÔ MINH .
Nếu không Tu Tập CON ĐƯỜNG ĐẠO .
Còn  biết nhờ ai ĐỂ CỨU MÌNH ?





CHỮ  TÂM
                        Thân mến tặng VDN


Tâm vô ngã ấy niết bàn ,
Tâm hữu ngã ấy -Trầm- Luân- Luân -Hồi ,
Tâm còn vọng tưởng xa xôi ,
Thì  CON ĐƯỜNG ĐẠO ngàn  khơi muôn trùng .
Tâm còn tham luyến sầu thương ,
Thì CON ĐƯỜNG ĐẠO Vô Thường Mênh Mông .
Chữ TÂM TU TẬP Nằm Lòng ,
Mới mong giải thoát khỏi vòng KHỔ ĐAU.
Mừng thay CHÁNH PHÁP NHIỆM MÀU,
Lành thay ĐẠO PHÁP Thâm Sâu Muôn Phần ,
Hãy tu lấy Nghiệp từ TÂM …


[vophubong]



Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

THƠ THÁNG 9/2010

 VỤN VỠ .   Rồi  tất cả sẽ trôi về dĩ vãng ,  Những vu vơ theo lá rụng bên đời   ,Chiều thu muộn chợt nghe lòng dậy sóng   ,Thoảng mơ  hồ ai thả khúc chơi vơi   . Theo nỗi nhớ ta tìm về lối cũ   ,Nhặt yêu thương trên dấu cỏ mượt mà   ,Bước cô đơn  trong bóng chiều quạnh quẽ   ,Giọt tình sầu len lén vỡ..bay xa   .                        Nha Uyen



Mấy vần thơ của bạn hay quá ! xin gởi lại đôi dòng cảm xúc tặng người mới quen...

Rồi kỷ niệm cũng trôi về dĩ vãng , Ta lang thang nhặt lá rụng bên đời. Đêm thức giấc chợt nghe lòng dậy sóng , Bỗng mơ hồ nghe nỗi nhớ chơi vơi
Thôi em ạ !tìm chi về  lối cũ, Bỡi yêu thương  rồi cũng chẳng mượt mà. Bỡi hương sắc cũng vỏ vàng năm tháng.  Nụ hôn đầu len lén...cũng bay xa.

dươnglam[vophubong]




 Hoạ bài thơ SAY  của Trần mạnh Hùng

Chén tình ,chén nghĩa ,chén vơi đầy,
Rượu uống ngàn ly há dễ say ?  [tương phùng tri kỷ thiên bôi thiểu ]
Thi phú nghêu ngao bao kẻ biết?
Cầm kỳ xướng hoạ có ai hay ?
Càn khôn một gánh - lưng  chưa mõi ,
Nhựt nguyệt đôi vầng- trĩu nặng tay .
Ngây ngất bên trời  , ba sợi rượu ,
Say mềm  nào biết  có  hôm  nay   .

duonglam[vophubong]                                                                                                                                                                                                                        
 Họa bài thơ SAY RƯỢU NÓI NGÔNG của Tú ...lòng thòng.

Vừa mới dăm chai đã nói càn ,
Ta là lính kiểng thiệt con quan .
Say sưa nghĩ lại con tầm bậy,
Nhậu nhẹt suy ra chú bá càn.
Lúc hứng đá tung thiên hạ sự,
Khi say cào xé ruột tim gan.
Văn chương đâu được dăm ba chữ,
Cũng muốn lân la chiếm diễn đàn.

Tú lang thang [vophubong]



EM SUỐI  NGUỒN THƠ
              Tặng Nguyên Đỗ


Có phải em là muôn. ý thơ,
Là trăng,là gió, là mong chờ ?
Là hoa trong buổi chiều xuân nắng , 
Là nắng xuân về trong giấc mơ ?

Có phải  ta chờ em nửa đêm ?
Sao khuya  e- ấp biết đi tìm .
Em về trong mộng xinh xinh quá ,
Mái tóc mơ buồn  trong bóng đêm .

Em dấu mùa Thu dưới lá vàng ,
Em đem con sáo thả bên sông .
Sáo ơi và lá ơi ! Ta bíết  ,
Em của Ta ,rồi cũng lấy chồng .

Em hỡi ! Em là  SUỐI NGUỒN THƠ,
Ta về đong hết gió ra phơi   .
Gió mang em ghé về trong mộng.
Giữ đẹp tình ta muôn ý  thơ  .

vophubong


HOA KINH

Ta thấy hoa kinh nở rộ vàng ,
Trong mùa Diệu- Pháp- Liên- Hoa sang.
Hoa bay sáng cả trời châu ngọc ,
Rạng- rỡ muôn tầng cõi thế gian.

Ta về đây dưới bóng Phật Đà ,
Nghe tiếng chuông chùa vọng nẽo xa.
Sáu cỏi luân hồi là mấy nẽo?
Mười phương tế độ nở sen toà .

Kinh Vô- Lượng -Thọ từng trang mở ,
Trời Vô- Lượng -Phật phước hoa bay.
Em hãy đếm trên từng trang Kinh mở,
Vô- Lượng- Chúng- Sinh thoát đoạ đày.

Kim- Cang Bát- Nhã là Hoa Phật ,
Là Chân Kinh Ngọc Ý Vàng Lời.
Dẫu có đoạ trần Vô -lượng kiếp ,
Một giây đốn ngộ thoát luân- hồi.

Ta nghe chư Phật về trong nắng ,
Vô- Lượng hào- quang sáng rạng ngời.
Chợt thấy mình xưa Vô- lượng kiếp ,
Theo Thiền- Du- Mục ruổi dong chơi.

dươnglam


TA GẶP EM TỪ VÔ LƯỢNG KIẾP
                

Ta gặp Em từ Vô- lượng- kiếp ,
Và yêu em chẳng biết tự bao giờ.
Em Vô sắc. Vô hình. Vô tướng.
Em Vô Cùng. Vô Tử. Vô Sanh .

Em là Hoa không sắc màu rực rỡ ,
Em là hương không thắm đượm hương nồng.
Bỡi hương sắc rồi cũng vỏ vàng năm tháng,
Thì hương đời còn lại có chi không?

Em là ánh trăng khuya vằng vặc sáng,
Cuộc trăm năm như nước chảy qua cầu.
Trăng vằng vặc soi mình qua cửa sổ ,
Rồi đêm tàn còn lại có chi đâu  ?

Em là áng mây trời bay lơ lững ,
Bay về đâu?  Nào biết về đâu ?
Đời xuôi ngược , trăm phương nghìn hướng,
Mà phương nao giải thoát khỏi luân- hồi?

Đời hư- ảo như bóng mây ,bọt nước ,
Có rồi không như tia chớp lưng trời.
Trong giấc mộng cũng hằng- hà sa số kiếp,
Mà cuộc đời  chỉ một giấc mơ thôi.

Cho nên Em bảo đời này vô nghĩa,
Chẳng có gì mất chẳng có gì còn.
Chỉ có Em đưa Ta vào Đạo  ,
Chỗ Huyền- Vi , Vô -Thỉ  Vô- Chung.

Lời Em dặn Tâm bình- an là Phật ,
Tâm đão- điên ấy Điạ- ngục A-tỳ
Niết- Bàn không là Tây Phương Phật ,
Niết-Bàn nơi mình, Tâm được bình an.

Xin cám ơn một lần đã gặp ,
Một lần yêu Em cho đến bao giờ.
Thiền- Du-Mục đưa Ta về cõi  Giác,
Chở Ta Về Bến- Bãi- Hư -Vô .

dươnglam


_____________________________

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

PHỐ NÚI

                  PHỐ  NÚI

Chiều lên trên đỉnh mù sương,
Gót chân em nhỏ,phố phường chênh vênh.
Tháng ngày ấp-ủ  buồn nghiêng ,
Tuổi quê còn gởi trên miền luỹ xa  .
Mùa thu con nước bao la ,                                           
Những tình thưong cũ la- đà tháng năm .
Gặp em xin nhớ một lần ,
Một lần thôi nhớ một lần thôi  quên .
Bây giờ nguồn nước đão điên ,
Nên tình yêu cũng nặng niềm ưu tư .

Nẽo xuân em lạc bao giờ ,
Bàn tay son sắt ngại ngờ tháng năm .
Anh về phố cũ xa xăm ,
Nửa đêm thức giấc vào thăm phố gầy .

Bây giờ còn lại gì đây ,
Tuổi xuân còn một chút nầy tặng em .
Một mai con nước bình yên ,
Xin em giấc ngủ trên triền tuổi thơ .

ĐÁNH CỜ TƯỚNG

                                         


                              
                                      


                                   Còn  thú  gì hơn  thú  đánh  cờ ,
                                   Mãi vui  quên  hết  cả  thì  giờ.
                                   Ngựa  xanh  suýt  chết  vì  hờ  hững,
                                   Tướng đỏ  nguy  rồi  bỡi lững  lơ .
                                   Chốt nhập nội cung cười  thắng thế,
                                   Xe nằm biên  ải  khóc  sa  cơ .
                                   Giang sơn này hỏi là  bao tá ?
                                   Rần rộ binh đao rộn cõi  bờ .


                                 

THƯƠNG VỀ ĐẤT QUẢNG






Ta trở về thăm quê hương cũ,                                                            
Trong giấc mơ nỗi nhớ bềnh bồng.
Bến Điện- bình con đò xưa vắng khách,
Cây đa già soi bóng nước bên sông.

Đây Phú- chiêm  mì tôm vàng ,sứa bạc
Mát lòng ta từng trưa nắng đi  về
Đây bãi Phương- Trà ngàn dâu xanh ngát
Dấu chân ta từng bước dõi đường quê.

Thương biết mấy con đường ra Đà- nẵng
Đồng Quế- sơn rực rỡ lúa hong vàng.
Con tu hú dục hè về rộn rã
Mui cá chuồng cơm lúa mới thơm hương.

Đình Hà- mật hôm nào vui mở hội
Tiếng trống chầu khuya rung bóng trăng vàng.
Ga Vĩnh- điện mùa tan trường phượng đỏ,
Đã xa rồi những bóng dáng thân thương.

Chợ Phú- bông ngày hai buổi họp
Mẹ oằn vai quang gánh sớm chiều,
Biển Cửa- Đại sóng pha màu lấp lánh,
Mai em về kỷ niệm nhớ mang theo.

Đây Cẩm- lậu thân yêu làng quê ngoại
Đường quanh co nước lũ những đông về.
Xóm Vạn Buồn soi mình bên sông nhỏ
Đời êm đềm như nghĩa mẹ tình quê.

Đại- lộc đó đất  lành thơm trái ngọt
Vườn sang xuân hoa bướm hẹn thề.
Nhấp chút ruợu cần môi em thắm đỏ,
Thường- Đức đi về mấy dặm sơn khê.

Qua Bàn- Lãnh cây đa cao chót vót [1]
Tiếng mẹ à ơi ! giấc ngũ chiêm bao.
Đất Xuân- Đài ngàn năm thơm khí tiết,
Hoàng- Diệu xưa rạng rỡ tiếng anh hào.

Cô gái Duy- xuyên trên khung cửi,
Tay đưa thoi em dệt lụa cho đời.
Mấy  độ xuân về hoa vàng rực rỡ,
Tấm lụa cho mình em dệt xong chưa ?

Đây Gò- Nỗi miền dâu tằm nỗi tiếng,
Sao em chưa về nhặt kén ươm tơ ?
Kéo sợi tơ vàng óng ả ,
Làm sợi tơ trời , kết mối duyên thơ .

Ai ghé Tam kỳ ? Ai về phố Hội ?
Có nghe trong tim  máu chảy dập dồn.
Có nghe cõi lòng rưng rưng thổn thức
Đất mẹ ngàn năm nghĩa nặng săt son.

Quảng- Đà đó với bao nhiêu kỷ niệm
Mai ta về tìm lại dấu ngày xưa
 Gọi tên từng niềm thương nỗi nhớ                                                 

Viết lên muôn vạn  lời thơ.

       

[1] Ở Gò- Nỗi  Điện-bàn có bài hát ru em :Cây đa mô cao cho bằng cây đa Bàn lãnh,đất mô thanh cảnh cho bằng đất Bảo an.Chỗ mô vui cho bằng chỗ Phố chỗ Hàn,dưới sông tàu chạy trên đàng ngựa xe.

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Nhân về miền Trung ghé thăm thành nôị Huế







Đây thành nội với ngai vàng vắng lặng
với tam cung, lục viện ngẫn ngơ sầu .
đây cửu đỉnh với uy nghi quyền lực
mà oai linh ngày đó đã về đâu  ?