TOTAL VIEWS_TONG SO KHACH VIENG THAM

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

HUỲNH HOA



HUỲNH HOA




HUỲNH HOA

Huỳnh hoa ! có phải em là hoa !
Diểm lệ đêm về xõa cánh ra.
Dáng ngọc hương lừng thơm mấy cõi,
Tơ vàng nhụy thắm quyện trăm nhà.
Yêu kiều thục nữ khêu duyên mới,
Yểu điệu thuyền quyên gợi nẽo xa.
Thánh thượng ngày nào mê đắm sắc,
Nhìn trăng mà thẹn với tình ta...

voduonghonglam[vophubong]






























Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

THƯƠNG VỀ ĐẤT MẸ



THƯƠNG VỀ ĐẤT MẸ 

Ta trở về thăm quê hương cũ,
Trong giấc mơ nỗi nhớ bềnh bồng.


Bến Điện- bình con đò xưa vắng khách,
Cây đa già soi bóng nước bên sông.


Đây Phú- chiêm mì tôm vàng ,sứa bạc
Mát lòng ta từng trưa nắng đi về
Đây bãi Phương- Trà ngàn dâu xanh ngát
Dấu chân ta từng bước dõi đường quê.


Thương biết mấy con đường ra Đà- nẵng
Đồng Quế- sơn rực rỡ lúa hong vàng.


Con tu hú dục hè về rộn rã
Mui cá chuồng cơm lúa mới thơm hương.

Đình Hà- mật hôm nào vui mở hội
Tiếng trống chầu khuya rung bóng trăng vàng.


Ga Vĩnh- điện mùa tan trường phượng đỏ,
Đã xa rồi những bóng dáng thân thương.

Chợ Phú- bông ngày hai buổi họp
Mẹ oằn vai quang gánh sớm chiều,

 
Biển Cửa- Đại sóng pha màu lấp lánh,
Mai em về kỷ niệm nhớ mang theo.

Đây Cẩm- lậu thân yêu làng quê ngoại
Đường quanh co nước lũ những đông về.
Xóm Vạn Buồn soi mình bên sông nhỏ
Đời êm đềm như nghĩa mẹ tình quê.

Đại- lộc đó đất lành thơm trái ngọt
Vườn sang xuân hoa bướm hẹn thề.
 

Nhấp chút ruợu cần môi em thắm đỏ,
Thường- Đức đi về mấy dặm sơn khê.

Qua Bàn- Lãnh cây đa cao chót vót [1]
Tiếng mẹ à ơi ! giấc ngũ chiêm bao.



Đất Xuân- Đài ngàn năm thơm khí tiết,
Hoàng- Diệu xưa rạng rỡ tiếng anh hào.

Cô gái Duy- xuyên trên khung cửi,
Tay đưa thoi em dệt lụa cho đời.



Mấy độ xuân về hoa vàng rực rỡ,
Tấm lụa cho mình em dệt xong chưa ?

Đây Gò- Nỗi miền dâu tằm nỗi tiếng,
Sao em chưa về nhặt kén ươm tơ ?


 Kéo sợi tơ vàng óng ả ,
Làm sợi tơ trời , kết mối duyên thơ .

Ai ghé Tam kỳ ? Ai về phố Hội ?
Có nghe trong tim máu chảy dập dồn.



Có nghe cõi lòng rưng rưng thổn thức
Đất mẹ ngàn năm nghĩa nặng săt son.

Quảng- Đà đó với bao nhiêu kỷ niệm
Mai ta về tìm lại dấu ngày xưa



Gọi tên từng niềm thương nỗi nhớ
Viết lên muôn vạn lời thơ.

vophubong[duong lam]


[1] Ở Gò- Nỗi Điện-bàn có bài hát ru em :Cây đa mô cao cho bằng cây đa Bàn lãnh,đất mô thanh cảnh cho bằng đất Bảo an.Chỗ mô vui cho bằng chỗ Phố chỗ Hàn,dưới sông tàu chạy trên đàng ngựa xe.[ca dao Xu-Quang]

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

THÀNH PHỐ HOA







XƯỚNG
THÀNH PHỐ HOA
 
Cao ngất trời mây cõi mộng hoa
Rừng thông bát ngát thoảng hương hoa
Lâm Viên lộng gió cao nguyên lạnh
Đà Lạt mờ sương thành phố hoa
Mặc khách say sưa miền sơn cước
Tao nhân nhàn nhã chốn phù hoa
Đa tình bao kẻ khi rời bước
Vương mãi bên mình một cánh hoa.

Tuyệt thế nhân gian
 
MỐI DUYÊN SÔNG NƯỚC 

 Bờ sông cỏ phụng mọc như hoa
Bến nước thu phong trổ bóng hoa
Thuyền gỗ lờ đờ người kiếm cá
Xe bò loáng thoáng ai xem hoa
Chàng trai dưới sóng tay chài cá
Người đẹp trên bờ mắt ngắm hoa
Ngước mặt nhìn lên không chớp mắt
Đêm về mãi nhớ bóng nàng hoa

Đông Hòa
 
EM & HOA 

 Hôm ấy gặp em giữa chợ hoa
Ngẩn người cứ ngỡ mắt ta hoa
Mình ngà vóc ngọc mờ trăng lạnh
Mắt phượng mày ngài tỏ dáng hoa
Các cụ ông ngồi xâu giỏ cước
Mấy bà lão đứng xỏ đài hoa
Khách du ngơ ngẩn dừng chân bước
Đồng thốt nên lời "Đẹp tựa hoa!"

Ðông Tà - CSL
 
KIẾP HOA 

 Tô điểm cho đời rạng rỡ hoa ,
Cuộc đời ngắn ngủi cũng là hoa .
Sáng cười trong nắng khoe hương sắc ,
Đêm khóc trên cành rũ lá hoa .
Người quý ươm trồng nơi cảnh đẹp ,
Kẻ cần buôn bán chốn phồn hoa
Cũng là thân phận trời sinh đó ,
Sao chóng phai tàn hỡi kiếp hoa !

vivi02
CẢM CUỘC ÐỜI  
Sao người mộng mị cảnh xa hoa
Có sướng chi đâu kiếp bướm hoa
Giữa chốn lợi danh lo tá hỏa
Nơi phường lừa lọc nhiễm ba hoa
Mịt mù lối sống thành tha hóa
Bỏ mặc nhân tâm tối sắc hoa
Chẳng dám luận bàn câu phước họa
Chỉ xin giữ lại chút lòng hoa...
BHD2
 

KIỀU HOA  
Hiếm được như nàng một dáng hoa
Bao đời quân tử mộng tìm hoa
Anh hùng Từ Hải cờ sai nước
Thục nữ Thúy Kiều chịu tiếng hoa
Hận kẻ bạc tình xa lệ nhụy
Thương người tri kỷ xót tim hoa
Chữ TRINH ba bảy đường chung thủy
Tắm nỗi đau đời vẫn vẹn hoa.

Kim Giang
 
ĐÓN TẾT NGẮM HOA 

 Vui tết cùng em thưởng lãm hoa
Lầu son gác tía một rừng hoa
Lả lơi hoa thắm, tha hồ . . . Bướm
Lơ lửng bướm bay, mơm mởm . . . hoa.
Kia trúc, kia mai khoe sắc thắm
Đây lan, đây cúc mượt mà hoa
Gió xuân thoang thoảng mùi hương phấn
Ngây ngất bên nhau đẹp tựa hoa

Trần Mạnh Hùng
EM LÀ THƠ NỞ HOA 

 Có phải em là thơ nở hoa ?
Xuân về cánh bướm lượn vờn hoa
Trăng khuya rượu chếnh vùi hương tóc
Chiều muộn thơ tràn thoảng phấn hoa
Kỳ ngộ gió đưa mây hợp phố
Vô duyên nước chảy mộng phù hoa
Đêm xuân gối mộng say hồn khách
Bỏ áo rời xiêm rối nguyệt hoa...

vophubong[voduonghonglam]














Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Ngàn tuổi sao em vẫn mượt mà ?


                                                                 
THƠ VUI
----------------------------



BAO TUỔI SAO EM VẪN MƯỢT MÀ ?
 

Thềm trăng muốn đến hỏi Hằng nga

Bao tuổi sao em vẫn mượt mà ?


Bỡi nắng xuân vàng e ấp bạn


Hay
trời thu tím vấn vương ta

Rượu say ai hát lời êm ả


Thơ họa người gieo ý thiết tha


Mai lướt phi thuyền cung quế đến


Trừơng sinh mượn thuốc dễ đâu già...
 
voduonghonglam[vophubong]

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

MÙA THU BIỂN VẪN HÁT



 
 
MÙA THU
BIỂN VẪN HÁT


...Biển vẫn hát
như ngày nào em hát...
Như ngày xưa
họa mi hót trong mưa...
Anh say đắm
nhìn trời mây non nước...
Chào nhau đi em ơi !...
Biển tha thiết gọi mời...

voduonghonglam



Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

LIỂU CHƯƠNG ĐÀI








KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....


TRÁCH AI …

Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi




    LIỂU CHƯƠNG ĐÀI
 Liểu Chương Đài hỡi ! Liểu Chương Đài,
Ca nữ ngày xuân hát tăng ai,
Mắt biếc mi xanh màu giếng ngọc,
Môi hồng má thắm sắc hoa trời ?
Ngày đi tin nhạn ngàn quan tái,
Năm đợi thơ chàng vạn dặm khơi.
Cành liểu bên trời xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời ...

voduonghonglam [vophubong]



Điển Tích Truyện Kiều - Liễu Chương Đài
Khi về hỏi liễu Chương đài
Cành xuân đã bẻ cho người chuyền tay



Đời vua Đương Huyền Tông có chàng tú tài họ Hàn , nổi tiếng là danh sĩ, lên kinh đô Trường An chuẩn bị thi tiến Sĩ. Chàng ta thuê phòng trọ ở phố Chương đài, phía Tây kinh thành.

Cạnh bên nhà họ Hàn là nhà Liễu thị, một ca nữ tài sắc đã làm đắm say lắm tao nhân mặc khách, nhưng không ai dám ngỏ tình, vì giai nhân đã có vị tướng quân họ Lý bảo bọc. Mỗi lần tướng Lý đến thăm Liễu thị, đều có mời Hàn sang chơị. Hai người đối ẩm trong giọng ca tiếng đàn nàng Liễụ..Phần Liêũ thi, những lúc ở nhà một mình, lại thường nhìn qua kẽ vách dòm sang nhà Hàn. Liễu thị thấy Hàn tuy nghèo khó, nhưng lại rất phóng khoáng, hiếu khách. Nhìn trộm lâu ngày, thấy thương, rồi thầm yêu chàng tú tàị. Hôm đó, Lý tướng quân đến, Liễu thị đánh bạo, thưa:

- Hàn Tú tài là người có hoàn cảnh khó khăn nhưng lại rất hào sảng. Tương quân đã kết thân với chàng ta, thì thiếp nghĩ cũng nên tìm cách giúp đỡ.

Tướng Lý gật gù, cười độ lượng, truyền Liễu thị bày tiệc, rồi mời Hàn sang nói chuyện:

- Hàn Tú tài là bậc danh sĩ ; Liễu thị là kỹ nữ tài sắc. Danh sĩ mà sánh duyên cùng tài sắc chẳng phải là xứng đôi lắm sao?. Ta đứng chủ hôn cho đôi lứa.

Cả hai người được gá duyên đều ngây người trước thái độ bao dung của vị tướng quân. Qua hồi xúc động, đôi tân lang lạy tạ ơn vị tướng quân " fair play " nàỵ Sau đó, Lý tướng quân từ biệt , hai người sống chung với nhau như vợ chồng, tình yêu tha thiết.

Tú tài Hàn tuy là người lỗi lạc, nhưng thi tiến sĩ lại không đỗ. Vợ chồng không lấy thế làm điều khổ tâm, vẫn thương yêu nhau trong cuộc sống hàn vị. Bốn năm sau, có quan Tiết độ sứ Thanh Châu là Hầu Di Dật, từ lâu ngưỡng mộ tài năng của Hàn , đã tâu với vua xin chàng về làm tòng sự. Hàn phải về Thanh Châu nhận chức, hẹn với Liễu thị khi cuộc sống ổn định, sẽ trở về lại kinh đô rước nàng.

Nhưng rồi công việc tất bật, sau ba năm Hàn không về kinh được, gởi cho nàng lá thư với nỗi phập phồng nàng kỹ nữ đã ôm cầm sang thuyền khác:

"Chương đài Liễu, Chương đài Liễu
Tích nhật thanh thanh kim tại phủ
Túng sử trường điều tự cửu thùy
Dã ưng phan chiết ta nhân thủ ".
(Liễu Chương đài, Liễu Chương đài
Còn chăng thuở trước dáng xanh tươi
Thướt tha vẫn giống như năm nọ
Vin bẻ đành tay kẻ khác rồi!

Đọc thơ, Liễu thị hiểu là chồng âu lo mình phụ bạc. Nàng đáp thư:

"Dương liễu chi, phương chi tiết,
Khá hận niên niên tặng ly biệt.
Nhất diệp tùy phong hốt báo thu
Túng sử quân lai khởi kham chiết ".
(Nhành dương liễu, trạc xuân xanh
Đeo nặng bao năm nỗi biệt tình
Chiếc lá gió đưa, thu đà tới
Chàng về chưa chắc được vin cành.

Sau đó, Liễu thị xuống tóc vào nương cửa Phật, tránh lũ bướm ong quấy nhiễu.

Thương cho nàng. đã vào chùa mặc áo nâu sồng mà vẫn không yên câu kinh tiếng mõ. Phiên tướng Sa Tra Lợi đang tại chức Xạ Kỵ tướng quân của vua Đường Huyền Tông, xông vào thiền môn, bắt Liễu thị về làm thiếp.

Thời gian cũng qua đị.

Mươì hai năm sau, Tiết độ sứ Hầu Di Dật về kinh công cán, Hàn tháp tùng. Về đến Tràng An, Hàn thăm dò tin tức mới biết vợ mình đã sa vào tay kẻ khác. Thế cô, phận nhỏ đành im tiếng. Một hôm, đang tảng bộ trên phố thì gặp một cổ xe ngựa thong thả đi quạ Trên xe chợt có giọng đàn bà vọng ra:

- Có phải Hàn viên ngoại ở Thanh Châu đó không ?.
Nghe giọng nói, Hàn rúng động, ấp úng chưa kịp trả lời, thì người trên xe tiếp:

- Ngày mai, thiếp cũng sẽ qua đường này. Xin chàng hãy đến đây cho thiếp trông thấy lần cuối.

Hôm sau, y hẹn, Hàn đứng chờ đợi tình. Chiếc xe đến, từ trên đó ném xuống chiêc khăn hồng bọc ngoài một hộp sáp thơm. Giọng đàn bà thổn thức:

- Cảm ơn chàng, em đã trông thấy chàng lần cuốị ...Vĩnh biệt phu quân.

Xe vụt chạy nhanh mất hút. Đêm đó, Hàn phải dự tiệc với hàng quan chức ở kinh thành nơi một tửu lầu sang trọng. Trong tiệc, mọi ngươì đều cười nói vui vẻ chỉ có mình Hàn mặt ủ mày ê . Có người gạn hỏi nguyên nhân; Hàn phải đem chuyện mình kể trong bàn tiệc. Hàn vừa dứt lời, viên tướng trẻ Hứa Tuấn ném mạnh chén rượu xuống đất đánh "xoảng", cất giọng oang oang:

- Giữa kinh thành này mà cũng có quan triều đình làm loạn vậy sao ? Tiểu nhân này, tuy tài hèn sức mọn nhưng cũng xin được ra tay, đưa phu nhân về cho Hàn viên ngoạị Xin Hàn viên ngoại hãy viết ít chữ để làm tin với phu nhân.

Hàn chép lại bài thơ Liễu thị đã gởi cho mình mười lăm năm trước khi vào qui y cửa Phật. Hứa Tuấn nhận thư, phóng ngựa đến tư dinh của Sa Tra Lợị Tướng Phiên này đang vắng nhà. Hưá Tuấn lớn tiếng với đám gia nhân:

- Tướng quân bị ngã ngưạ, thương tích nặng, e khó qua khỏị , Ngài bảo ta về rước phu nhân cho ngài gặp mặt.

Hứa Tuấn phóng ngựa chạy thẳng vào dinh. May mắn, Liễu thị đang sắp sửa nhờ ba thước lụa kết liễu đời mình., thì nhận được bài thơ tình của mình đã viết cho tình lang. Hứa Tuấn đỡ bà lên mình ngựa, phóng như bay trở về tửu lầụ… Có ai đang hồi hợp chờ đợi, lồng ngực thình thịch liên hồị... Rồi, hai trái tim cùng chung nhịp đập.

..[Cành liểu bên trời xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời .]

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Con biết làm sao trả được công ?...


  /

Đại Lễ VU LAN sắp đến
Kính mong quý bạn, quý thân hữu hãy bỏ chút thì giờ ghé đến đây cùng nhau hàn huyên tâm sự về nỗi nhớ thương của mình đối với cha mẹ đã khuất hoặc còn tại thế hưởng phúc thọ trong tấm lòng thành kính thương yêu

KÍNH MỜI Quý Bạn, Quý Thân Hữu








Hôm nay các chùa ở CA làm lễ Vu Lan mùa báo hiếu , em xin dán lên cho ngày của mẹ thêm phần long trọng
Chúc quí huynh tỷ ngày lễ mẹ an vui bên mẹ cho những ai có được hoa hồng đỏ .

Ơn đức sinh thành

Chuông chùa văng vẵng giữa từng không
Hạnh phúc cho ai được cánh hồng
Nhớ mãi hình cha trên đám ruộng
Thương hoài bóng mẹ cạnh bờ sông
Dầm mưa lặn lội tìm lon gạo
Dãi nắng chăm lo tỉa lúa đồng
Khổ cực vì con người nhẫn nại
Vui cười khi thấy trẻ thành công

Vancali 96



Đền Ơn Trả Hiếu

Vang vọng chuông chuà có thấy không?
Mau mau hái những cánh hoa hồng
Đem dâng đến Mẹ ngoài nương rẫy
Đến tặng cho Cha tận mé sông
Vất vả trăm chiều tìm cắc bạc
Lo toan vạn nỗi kiếm từng đồng
Đền ơn trả hiếu đừng hư hỏng
Phụ mẫu an lòng thấy nhẹ công

Sương Anh

SA xin hoạ và cầu chúc cho song thân cuả Van và các bạn luôn được vạn sự kiết tường. Tặng cho NÁ những cành hoa hồng tươi thắm nè



Con biết làm sao trả được công ?...

Chuông gỏ chùa bên vọng Sắc Không,
Vu Lan muôn vạn cánh hoa hồng.
  Công cha đức trọng cao hơn núi,
Nghĩa mẹ ơn dài rộng tựa sông.
Vất vả mẹ nằm bên chiếu ướt,
Gian nan cha lội giữa nương đồng.
  Công cha nghĩa mẹ như trời đất,
Con biết làm sao trả được công ?...

  vophubong  [Duong Lam]